Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2024
Hà Nội bước vào mùa ẩm ương.   Trời vừa nắng đấy, rồi mưa ngay được, vẫn nắng.  Con bé đi làm giữa cái thời tiết ấy.  Hôm thì nắng rát da, hôm thì mưa trắng trời. Đều đặn như vậy, dù quãng đường đi làm không thể tính là gần, cũng ngót nghét mươi, mười lăm cây.  Nhưng Hà Nội đôi khi cũng dịu dàng với con bé, dù chỉ là mấy điều nhỏ xíu. Ví như hôm nay đi làm trộm vía không phải dừng đèn đỏ nhiều, không tắc đường, trộm vía hôm nay nhà xe không chật, lấy được xe ngay. Hay đơn giản hơn, hôm nay trời có chút gió, nhưng vẫn chưa mưa, đủ để con bé vẹn nguyên đến chỗ làm. Những ngày như vậy cũng được tính là một ngày vui. Con bé ở trọ một mình. Giữa lòng Hà Nội. Thành phố này nhộn nhịp đến bất thường so với quê nhà của con bé, nơi mà mọi người biết rõ những câu chuyện cà kê của nhà hàng xóm hơn cả chuyện của mình, nơi thị trấn nhỏ xíu xiu và chuyển động chậm chạp theo quy luật riêng của nó. Hà Nôi không như thế. Hà Nội đông đúc và chật chội đến mức người ta còn chẳng biết đượ...